Chiều nay đi tập thể dục tui thấy 1 con chuồn chuồn ngô nằm trên đường bị đơ đơ nhưng nó vẫn còn sống. Tôi cầm nó lên, phải hơn 20 năm rồi tôi mới cầm trên tay con chuồn chuồn kể từ ngày bé. Cảm xúc thật sự, ngày bé tôi còn hay vặn đầu xé xác mấy con chuồn chuồn bắt được. Nhưng giờ tôi để nó lên cành cây rìa đường, thấy nó vỗ cánh vẫn khỏe mạnh tôi vui lắm. Mất bao lâu chúng ta mới đủ duyên để thoát được vô minh ?

